
Ver 1:
Vẫn là câu chuyện...bắt đầu bằng sự kết thúc
Những tưởng chỉ là mơ nhưng hiện thực đã đến lúc
Những lời chúc phải nói ra, còn xót xa thì đem giấu
Nụ cười đắng nhìn bên em giờ mãi là người đến sau
Làm sao để chấp nhận, khi kí ức không thể phai
Nắm chặt tay ghìm chặt nỗi nhớ trong nỗi đau còn để lại
Chẳng muốn mở mắt nhìn em đi, nhưng không thể ngăn được
Đưa tim với lấy bờ vai nhỏ bé đã từng đặt trọn yêu thương
Anh không thể nhớ lần cuối cùng nhìn thằng vào mắt em
Không thể nhớ được lý do bởi không muốn nhắc đến
Không thể chờ được gặp em vì đâu còn ai cần
Không thể thở được đôi khi anh đánh mất bản thân
Chỉ biết nếm từng đêm thâu, nếm từng giọt đắng
Nếm từng cơn đau trong tim, anh đếm từng phút lắng
Nơi ánh nắng không còn soi, nơi vách tường là điểm tựa
Nơi ánh đèn dần mờ đi, nơi mỗi ngày trời đều đổ mưa...
[ĐK]
Tại sao những nỗi nhớ chỉ bên người ở lại
Tại sao không cho tim anh quên hết đi
Tại sao những lúc muốn khóc anh phải mỉm cười
Anh phải cười dù lòng không vui.
Anh sẽ cố giấu ký ức nơi nào xa vời
Anh sẽ cố không đi ngang thế giới em
Những ngày qua anh sẽ xem như một giấc mơ
Chỉ cần thấy em bình yên, nỗi buồn hãy dành riêng anh.
Ver 2:
Cuối cùng thì...vẫn chẳng điều gì thay đổi
Dù anh có đau bấy lâu, kỉ niệm xưa cũng bay rồi
Theo cơn gió...những chiếc lá trong chiều thu
Vô tình như cách em đánh thức anh giữa bình yên giấc ngủ
Làm sao để diễn tả một nỗi buồn dài miên man
Sau bao lần cố gắng cũng đành buông đứt đoạn
Điều duy nhất anh có thể làm là mong em được vui
Để anh ở lại nhìn em như một giấc mơ từng theo đuổi