
Anh tự vẽ lên trong tâm trí một khu vườn của hai ta
Vườn tình yêu êm đềm nghe mưa hát lên đôi câu tình ca
Vì lời ngọt ngào anh không giỏi chỉ biết gửi vào giai điệu
Tựa vào vai anh rồi nghe nhé chỉ mình em người anh yêu
Có lẽ là ước mơ xa trọn một đời bên nhau mãi
Anh nguyện làm lỗ tai cây nhiều lúc cho em bày tỏ khi cau mày
Là tấm lưng yên bình cho em nấp khi gió giông kia bủa vây
Là người ăn hết tô mì em nấu dù bụng anh vẫn còn đầy
Người ta thường nói thấy sao rơi là phải ước
Gửi điều ước đó lại cho em vì điều anh mong đã có được
Giữa khu vườn hoa ngọc lan ngát hương bên khung trời xanh biếc
Anh viết lên trăm lời yêu rồi theo thời gian thành bất diệt
Nhưng nếu được chọn chắc anh muốn ích kỉ một lần
Mong thời gian này mãi ngừng trôi vì điều duy nhất anh cần
Được ngồi cạnh em ngắm hoài trời sao nơi vườn hoa thơm mát
Nắm chặt tay giữ lại đây tình yêu cả đời này không để lạc
Có muôn ngàn mây trắng đưa tình ta đến chân trời
Chẳng bao giờ tan biến dù cho hoa phai sao rời
Ước mong tình ta mãi như ngàn sao sáng trên trời
Nơi vườn hoa sao rơi ngồi đây có anh và em
Câu yêu này anh biết nói nhiều lại thành vô tri
Nên việc của anh là cho em thấy yêu thương này không hề vô vị
Mộng mơ là điều hiển nhiên mình dùng niềm tin xây đắp nó
Chỉ cần là em thì cũng phải đến lúc tương lai không còn chờ
Cuộc đời này khó đôi tay thì nhỏ hãy để anh nắm và đưa đi
Bầu trời rộng lớn luôn dành cho ta sẽ đến một ngày chẳng lo gì
Đến khi nhận ra tóc đã bạc vẫn ngồi bên nhau cùng thủ thỉ
Hạnh phúc giản đơn là thế em hãy cứ tin đi bởi vì
Có muôn ngàn mây trắng đưa tình ta đến chân trời
Chẳng bao giờ tan biến dù cho hoa phai sao rời
Ước mong tình ta mãi như ngàn sao sáng trên trời
Nơi vườn hoa sao rơi ngồi đây có anh và em