Elige una pista para reproducir
Ngày về làm dâu trong mái nhà mới,
Mẹ gói thanh xuân vào tiếng gọi "mình ơi".
Tập quen từng nếp nhà, từng thói quen nhỏ,
Tập yêu thương bằng nhẫn nại mỉm cười.
Bếp lửa hồng nuôi bao mùa cơm ấm,
Bàn tay gầy vá những tháng năm dài.
Mẹ lo cho chồng con từng bữa giấc,
Giữ gia đình qua bao gió mưa ngoài.
Thời gian trôi qua trên mái tóc,
Mẹ chẳng một lần kể công lao.
Mẹ ơi... người phụ nữ dịu hiền,
Đã dành trọn đời cho gia đình nhỏ.
Từ ngày làm vợ đến khi làm bà,
Mẹ vẫn âm thầm cho đi tất cả.
Mẹ là ngọn lửa không bao giờ tắt,
Sưởi ấm ba thế hệ sum vầy.
Dẫu tháng năm in hằn lên khóe mắt,
Nụ cười mẹ vẫn sáng mỗi ngày.
Giờ đây tay mẹ bế cháu nhỏ,
Ru ầu ơ như thuở ru con.
Câu chuyện xưa mẹ kể bên hiên nắng,
Cho cháu lớn lên giữa yêu thương tròn.
Tóc đã bạc mà lòng còn trẻ mãi,
Vì cháu cười là mẹ thấy xuân sang.
Mẹ gom hết những nhọc nhằn còn lại,
Để con yên tâm bước giữa đời ngang.
Mẹ sống cả đời vì hai chữ "gia đình",
Chẳng mong điều chi cho riêng mình.
Mẹ ơi... từ mái nhà năm ấy,
Đến hôm nay tiếng cháu gọi "bà ơi".
Cả cuộc đời mẹ như dòng sông nhỏ,
Chảy dịu dàng nuôi lớn bao người.
Mẹ không cần ánh đèn rực rỡ,
Chỉ cần con cháu được bình yên.
Giữa vòng tay mẹ - ba thế hệ,
Tìm thấy yêu thương vẹn nguyên.
Nếu có thể đếm được hy sinh,
Chắc chẳng trang giấy nào ghi hết.
Mẹ đổi cả tuổi xuân và sức lực,
Lấy tiếng cười cho cháu con hôm nay.
Mẹ ơi... người phụ nữ phi thường,
Lặng lẽ mà cao quý vô ngần.
Từ làm vợ, làm mẹ rồi làm bà,
Mẹ vẫn một tấm lòng ân cần.
Con xin cúi đầu cảm ơn mẹ,
Vì đã giữ mái ấm bao đời.
Mẹ là yêu thương không thể đong đếm,
Là quê hương trong trái tim con.
Giọng cười vang trong sân nhỏ,
Mẹ ngồi đó - như mùa xuân chưa bao giờ rời xa.