Ngày xưa khi mình còn thơ
Yêu đôi hoa trắng lẻ loi đường chiều
Ngày xưa lúc tình thật nhiều
Yêu em trong trắng yêu kỷ niệm thôi
Khi sương kín nẻo đường mòn
Buồn xa xôi nên lòng còn buồn
Tình đầu tiên như bông hoa trắng
Xin trời không nắng lên cuộc tình tôi
Ngày xưa đêm trời nhiều sao
Hoa thơm anh hái tóc em anh cài
Rồi xa nhau từng ngày dài
Ngăn sông ai biết cho tình đầu ai
Thương em giữa lòng chiều mờ
Tình bơ vơ nên tình còn chờ
Tặng người trai ham mê chinh chiến
Em cài hoa trắng quên chuyện tình yêu
Đời từng đêm gối đầu sương lạnh đêm thâu
Hoa trong trắng em còn ấp ủ nên thơ
Nhưng hoa trần đời vẫn úa
Cuộc tình trần sợ cũng phôi pha
Mưa rơi giọt đều trên lá
Nhớ thương đầy giấc mộng đêm qua
Lặng lẽ giữa một rừng hoa
Hương thơm năm trước vẫn chưa phai nhòa
Chiều nghe ước vọng lại gần
Duyên xưa đem đến cho người tình xưa
Hoa xưa kín phủ đường về
Người yêu hoa yêu cả lời thề
Và thuyền yêu đan hoa thêu lá
Em cài hoa trắng theo chồng về sông