Trúc xinh trúc mọc đầu đình đến nay sao vẫn một mình yah
Lá rơi rơi mãi thật buồn nhìn người đi mắt anh tuôn sầu
Áo anh nay sứt chỉ rồi nhớ em anh nhớ một đời
Cố quên nhưng mãi bồi hồi lệ nhòa đôi mi ướt anh mỉm cười
Anh đã yêu người rất lâu sao nỡ quên thật mau
Duyên ối a tình ối a nay đã trôi về đâu (đã trôi về đâu)
Trăng với sao cùng đến đây anh khóc cho ngàn mây
Đem nhớ thương lòng vấn vương nàng
Cớ sao người nỡ mang đi câu chia lìa rồi quên í a câu thề
Thương mấy a cho nhiều để giờ người bỏ anh cô liêu
Phận duyên mong manh rã rời lặng yên cách chia đôi đời
Em ở nơi phương trời còn ai nghĩ tới
Người nặng tương tư khoác lên u sầu triền miên nỗi đau trong lòng
Mong phút giây yên bình dẫu mình còn nặng suy tư
Nhành hoa nay úa sắc hương phai tàn tựa duyên chúng ta phai nhạt
Anh vẫn thương em nhiều mà sao em nỡ
Quên í a câu thề (câu thề)
Quên í a câu thề (câu thề)
Người là trúc xinh mặn mà khó quên
Dặn lòng nhớ nên anh đi tìm nàng
Người giờ ở đâu mà mình mãi trông mong
Người ơi người ở đừng về
Anh đã yêu người rất lâu sao nỡ quên thật mau
Duyên ối a tình ối a nay đã trôi về đâu (đã trôi về đâu)
Trăng với sao cùng đến đây anh khóc cho ngàn mây
Đem nhớ thương lòng vấn vương nàng
Tình mình dở dang mang đi câu chia lìa người quên í a câu thề
Thương mấy a cho nhiều để giờ người bỏ anh cô liêu
Phận duyên mong manh rã rời lặng yên cách chia đôi đời
Em ở nơi phương trời còn ai nghĩ tới (nghĩ tới)
Người nặng tương tư khoác lên u sầu triền miên nỗi đau trong lòng
Mong phút giây yên bình dẫu mình còn nặng suy tư
Nhành hoa nay úa sắc hương phai tàn tựa duyên chúng ta phai nhạt
Anh vẫn thương em nhiều mà sao em nỡ
Tình mình dở dang mang đi câu chia lìa rồi quên í a câu thề (í a câu thề)
Thương mấy a cho nhiều để giờ người bỏ anh cô liêu
Phận duyên mong manh rã rời lặng yên cách chia đôi đời
Em ở nơi phương trời còn ai nghĩ tới
Người nặng tương tư khoác lên u sầu triền miên nỗi đau trong lòng
Mong phút giây yên bình dẫu mình còn nặng suy tư
Nhành hoa nay úa sắc hương phai tàn tựa duyên chúng ta phai nhạt
Anh vẫn thương em nhiều mà sao em nỡ