
Trường Sơn Ðông, Trường Sơn Tây,
Bên nắng đốt, bên mưa quây.
Em dang tay, em xòe tay,
Chẳng thể nào (mà) xua tan mây,
Chẳng thể nào (mà) che anh được.
(Chứ) rút sợi thương (ấy mấy) chằm mái lợp,
Rút sợi nhớ (ấy mấy) đan vòm xanh,
Nghiêng sườn Đông (mà) che cho anh,
Nghiêng sườn Tây xòa bóng mát.
Rợp trời thương (ấy mấy) màu xanh suốt,
Mà em nghiêng hết (ấy mấy) về phương anh,
Mà em nghiêng hết (ấy mấy) về phương anh.