Nhiều việc chỉ đâu trong nay mai, nghe qua hai tai, tao đâu tin ai
Phiền muộn còn vương trên ngay vai, trai ra thân trai, bôn ba sinh nhai
Lệch cả cạ thì mày không nên ra oai, gặp chuyện vạ thì bọn tao luôn khoan thai
Vì tiền bạc mà hạ thân như tay sai, ai đang chê bai, du côn trên ngai
Nhìn trò đời này như lữ khách trần gian, nam nhi thong dong nơi nương náu
Người đợi thời vận nào phá phách cả gan, lưu manh ăn sâu trong xương máu
Cất bước ra đi từ vùng cao, khí khái mang theo chẳng trừ hao
Giữ mối trên biên cần thù lao, đường về ngày cũ trong tâm can chẳng tự cao
Bao nhiêu khói thuốc trong đêm trường, vì giọt lệ còn vương, gặp lại người hồi hương
Đời bôn ba lỡ bước không nên buồn, chỉ nguyện cầu trời thương, đừng làm sầu gợi buông
Bản ngã lang bạt đi theo tự do, gửi một đóa hoa dặn mama đừng lo
Cần mặc ấm ăn thì sao cho đủ no, kiếm cơm nhiều lo toan rủi ro
Đời được ai ai biết chữ cho mà hà cớ chi toàn đòi nhận
Tùy duyên nhân đối nhân dụng tâm
Uyên thâm trên mâm chỗ cao đâu cần
Cứ sân si
Vẫn nghe bên tai vài điệu cũ lâm li
Chí trai nam nhi chẳng sợ cữ man di
Gió đông biên cương còn lạnh bước chân đi
Nhiều việc chỉ đâu trong nay mai, nghe qua hai tai, tao đâu tin ai
Phiền muộn còn vương trên ngay vai, trai ra thân trai, bôn ba sinh nhai
Lệch cả cạ thì mày không nên ra oai, gặp chuyện vạ thì bọn tao luôn khoan thai
Vì tiền bạc mà hạ thân như tay sai, ai đang chê bai, du côn trên ngai
Nhìn trò đời này như lữ khách trần gian, nam nhi thong dong nơi nương náu
Người đợi thời vận nào phá phách cả gan, lưu manh ăn sâu trong xương máu
Cất bước ra đi từ vùng cao, khí khái mang theo chẳng trừ hao
Giữ mối trên biên cần thù lao, đường về ngày cũ trong tâm can chẳng tự cao
Chân bước giang hồ, tâm nhuốm cơ đồ, chúng nó tao chẳng tin (chẳng tin)
Chê bai tung hô cái hố sâu mê lộ
Nơi sơn cước, trời cao con ngước, đuốc đêm soi chẳng may quên đường
Bao mong ước, mù sương mây ướt, đâu ai muốn tầm thường
Đam mê đem hết đặt cược, bôn ba xông pha nhưng không chết là được
Tiền bạc phù du cái tôi lợi danh, thì đành rằng để tao sống cho tuổi xanh
Trong dân gian có câu chơi cho đáng, độc đoán hay tuổi ương, một thoáng say mùi hương
Để lại nhịp sống biên cương du đãng, bọn khác nên cảm ơn, nhạc trap trên Lạng Sơn
Nhiều việc chỉ đâu trong nay mai, nghe qua hai tai, tao đâu tin ai
Phiền muộn còn vương trên ngay vai, trai ra thân trai, bôn ba sinh nhai
Lệch cả cạ thì mày không nên ra oai, gặp chuyện vạ thì bọn tao luôn khoan thai
Vì tiền bạc mà hạ thân như tay sai, ai đang chê bai, du côn trên ngai
Nhìn trò đời này như lữ khách trần gian, nam nhi thong dong nơi nương náu
Người đợi thời vận nào phá phách cả gan, lưu manh ăn sâu trong xương máu
Cất bước ra đi từ vùng cao, khí khái mang theo chẳng trừ hao
Giữ mối trên biên cần thù lao, đường về ngày cũ trong tâm can chẳng tự cao